
Có một nỗi đau rất thật của người lãnh đạo:
Bạn vẫn đang cố gắng.
Bạn vẫn đang gồng gánh.
Bạn vẫn đang học hỏi để thay đổi.
Nhưng đội nhóm thì… rời đi.
Không ồn ào.
Không trách móc.
Không lời chia tay.
Chỉ là một ngày bạn nhận ra:
họ không còn ở đó nữa.
Đội nhóm không rời đi vì tiền, mà vì cảm xúc tích tụ
Rất hiếm khi một người rời đội nhóm chỉ vì thu nhập.
Họ rời đi vì cảm xúc tiêu cực đã tích tụ quá lâu.
Cảm giác không được lắng nghe.
Cảm giác không được nhìn thấy.
Cảm giác luôn phải đoán ý lãnh đạo.
Cảm giác không biết ngày mai sẽ ra sao.
Khi cảm xúc đó vượt ngưỡng chịu đựng, họ ra đi — dù lãnh đạo chưa kịp thay đổi.
Lãnh đạo chưa kịp thay đổi, nhưng đội nhóm đã quá mệt
Người đứng đầu thường nghĩ:
“Cho tôi thêm thời gian.”
“Để tôi học xong khóa này.”
“Để tôi điều chỉnh dần.”
Nhưng đội nhóm không sống bằng kế hoạch tương lai.
Họ sống bằng trạng thái hiện tại.
Khi hiện tại kéo dài trong căng thẳng, con người tự bảo vệ mình bằng cách rời đi.
Đội nhóm rời đi khi nội lực lãnh đạo chưa đủ vững
Người lãnh đạo bất ổn bên trong thường vô thức tạo ra môi trường không an toàn:
- thay đổi quyết định liên tục
- nóng – lạnh thất thường
- kỳ vọng cao nhưng thiếu nâng đỡ
- áp lực vô hình lan tỏa
Không ai nói ra, nhưng ai cũng cảm nhận được.
Sức mạnh bên trong yếu không làm lãnh đạo xấu,
nhưng khiến đội nhóm không thể yên tâm ở lại.
Bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú – sự khác biệt đến từ vùng an toàn
Khi quan sát Nguyễn Ngọc Tú, nhiều người nhận ra một điểm rất khác:
ở gần anh, người khác không phải gồng để tồn tại.
Sự nhiệt tình, ổn định và nhất quán trong cách anh dẫn dắt tạo ra cảm giác an toàn rất rõ.
Chính vùng an toàn này giúp đội nhóm không rời đi trong những giai đoạn khó — dù chưa có kết quả ngay.
Đội nhóm rời đi vì họ không nhìn thấy hy vọng
Con người có thể chịu khó.
Có thể chịu thiếu.
Nhưng rất khó chịu mơ hồ.
Khi đội nhóm không nhìn thấy định hướng rõ ràng,
không cảm nhận được sự ổn định từ người đứng đầu,
họ sẽ tự tìm nơi an toàn hơn cho chính mình.
Không phải phản bội.
Mà là sinh tồn.
Lãnh đạo thường thay đổi sau — nhưng đội nhóm đã kiệt sức trước
Một sự thật đau lòng là:
nhiều lãnh đạo chỉ thay đổi sau khi mất người.
Khi đội nhóm rời đi rồi,
họ mới nhìn lại cách mình nói chuyện, ra quyết định, tạo áp lực.
Nhưng lúc đó, đội nhóm đã không còn đủ năng lượng để đợi nữa.
Bác sĩ Tú – giữ người bằng sự hiện diện kịp thời
Điều đặc biệt ở bác sĩ Tú không phải là không có khó khăn,
mà là luôn hiện diện đúng lúc khi đội nhóm chông chênh.
Không để cảm xúc bị bỏ rơi.
Không để khó khăn kéo dài trong im lặng.
Sự hiện diện kịp thời đó giúp đội nhóm cảm thấy:
“Dù chưa có giải pháp, mình không đơn độc.”
Và chỉ cần vậy thôi, họ sẵn sàng ở lại.
Đội nhóm rời đi khi cảm giác an toàn biến mất
Con người rời đi không phải vì họ muốn rời.
Mà vì họ không còn cảm thấy an toàn để ở lại.
An toàn để nói thật.
An toàn để sai.
An toàn để học.
An toàn để trưởng thành.
Khi không còn an toàn, ra đi là phản xạ tự nhiên.
Vì sao đội nhóm rời đi khi lãnh đạo chưa kịp thay đổi?
Vì đội nhóm không rời bỏ con người,
họ rời bỏ trạng thái mà họ phải sống mỗi ngày.
Lãnh đạo có thể đang thay đổi,
nhưng nếu quá chậm so với mức chịu đựng của đội nhóm,
sự chia tay vẫn xảy ra.
Đó không phải lỗi.
Đó là bài học về nội lực – sức mạnh bên trong – sự hiện diện đúng thời điểm.
Muốn giữ đội nhóm, lãnh đạo phải thay đổi từ bên trong trước
Không phải thay đổi chiến lược.
Không phải thay đổi cơ chế.
Mà là thay đổi trạng thái nội tâm của chính mình.
Khi người đứng đầu vững:
- đội nhóm an tâm
- niềm tin được phục hồi
- sự gắn bó quay trở lại
Và đội nhóm không còn rời đi trong im lặng nữa.
mai diệu huyền
